Thư giãn


Cười vỡ bụng với những lời phê siêu lạ của thầy cô giáo

 Đi kèm với những điểm số ấn tượng là lời phê lạ - độc của giáo viên. Những lời phê đi ra ngoài "khuôn khổ" này đã làm dấy lên nhiều ý kiến trái chiều.

 

Một bức ảnh chụp lại bài kiểm tra văn của học sinh với dòng phê bằng mực đỏ "Lười học Văn, khó thành người tử tế" được đăng tải và chia sẻ nhiều trên các trang mạng xã hội và diễn đàn giới trẻ.

 

Trong bài kiểm tra môn Anh văn, học sinh đã phiên âm toàn bộ tiếng Anh ra tiếng Việt và được tặng lời phê: "Em học quá giỏi, có tố chất bá đạo của một học sinh".

 

Bài kiểm tra Địa lý đạt 1,5 điểm kèm theo lời phê "Em là nỗi nhục của bộ giáo dục" từng làm nảy sinh nhiều ý kiến trái chiều. Nhiều người không đồng ý với lời phê này vì cho rằng giáo viên sử dụng từ "nỗi nhục" là quá nặng nề.

 

Một bài kiểm tra Lịch sử không kém phần "hài hước" của sinh viên Học viện Tài chính (Hà Nội) khi trình bày nhược điểm của Cách mạng tư sản Pháp (1789), học sinh ngây thơ ghi rằng "trang 74" sách giáo khoa để giáo viên tự dò. Đáp trả lại sinh viên của mình, giáo viên phê: "Em đùa tôi à?".

 

Sau khi liệt kê hàng loạt "thành tích" của học sinh: "Học yếu toán lý hóa. Có nghĩa phí với bạn bè. Nhưng hay dùng lí luận để bào chữa cho vi phạm của mình", giáo viên phê: "Như thế là không ngoan" trong sổ liên lạc.

 

"Nhân vật Cám của em đáng sợ quá" được đánh giá là một phần nhận xét khá mềm mỏng, không căng thẳng những vẫn khiến học sinh nhận ra được khuyết điểm của mình.

 

Cư dân mạng từng chuyền tay nhau một bài kiểm tra với lời phê của giáo viên: "Tốt gỗ hơn tốt nước sơn. Dù sao em vẫn tuyệt hơn vài người". Bài làm của học sinh này được chấm 7,5 điểm.

 

Học sinh sở hữu cuốn sổ này đạt điểm 10 ở tất cả cá môn học: Văn, Sử, Địa, Thể dục, Giáo dục công dân... và điểm thấp nhất là 7. Trước thành tích cao, lời phê của giáo viên chủ nhiệm như sau: "Học giỏi nhất lớp. Không ai qua nổi. Yêu cầu phụ huynh cho con em học ít lại để cho các bạn theo kịp. Nên chơi nhiều hơn".

                                                                                                                                            Thành Nam (Sưu tầm)


Lặng người với bài văn miêu tả bố và ông nội của học sinh lớp 2
        Vào lớp 2, học sinh bắt đầu làm văn miêu tả ngắn, và dưới đây là sưu tầm của phóng viên, phần bài làm của các em trước các dạng đề cơ bản. Đọc xong, quý vị có thể rút ra được nhiều bài học cho mình, đặc biệt là trong việc chia sẻ, dạy dỗ trẻ kỹ năng, khả năng quan sát, cảm nhận trước cuộc sống. 

Đề: Tả ông nội
Nhà em có nuôi một ông nội, ông nội suốt ngày chẳng làm gì cả chỉ trùm chăn ngủ, đến bữa ăn ông ló đầu ra hỏi: Cơm chín chưa bây?

Đề: Miêu tả về bố
Bố em có một hàm răng vàng, hàm răng vàng luôn chỉ bảo em những điều hay lẽ phải.

Đề: Tả cây chuối
Nhà em có cây chuối rất to, chiều nào em cũng leo lên cây chuối ngồi hóng mát. Khi em leo lên, cành chuối rung rinh.

Đề: Tả người thầy em yêu quý nhất
Thấm thoắt đã ba mùa hoa ban nở, thầy giáo phải tạm biệt chúng em để về xuôi. Cả làng cả bản đứng tiễn thầy vô cùng ngậm ngùi. Riêng em đứng nhìn theo thầy cho đến khi thầy xa dần, xa dần, đến khi nhỏ bằng con chó em mới quay lại bản.

Đề: Tả anh bộ đội
Anh bộ đội cao khoảng 1,20 m, súng AK dài 1m rưỡi.

Đề: Tả buổi chào cờ đầu tuần
Sáng thứ hai tuần nào cũng vậy, trường em lại tổ chức chào cờ. Đầu tiên là thầy hiệu phó phụ trách lao động lên mắng mỏ một tí. Sau đó đến lượt thầy hiệu trưởng lên mắng. Khi thầy hiệu trưởng mắng, cái cục ở cổ thầy cứ chạy đi, chạy lại.

Đề: Tả cây bàng
Ở cạnh nhà em cách một quán phở có một cây bàng. Cây bàng đã sống trên 10 năm nên nó đã già và nó đã biến thành cây đa.

Đề: Em hãy tả một con vật mà em yêu thích nhất
Nhà em có một con chim chích bông, nó nhỏ và xinh, lông nó màu vàng óng, em thấy nó không ngừng nhảy và mổ mồi. Em rất yêu con gà của ông em.

Đề: Tả con trâu (của một học sinh thành phố)
Nhà em có nuôi một con trâu. Nó đáng yêu lắm. Hàng ngày, mẹ xích nó ở góc hiên. Trên cổ nó có đeo một cái nơ màu hồng thật xinh xắn. Nó ăn rất ít cơm. Nó có khuôn mặt trái xoan thanh tú.

Đề: Tả một buổi học

Tùng tùng tùng, tiếng trống vang lên báo hiệu đã đến giờ vào lớp. Không còn cảnh nô nghịch, chạy nhảy nhốn nháo nữa. Các bạn, ai ai vào vị trí của người đó. Sách vở để ngay ngắn trên bàn. Cô giáo bước vào lớp. Học sinh đứng dậy chào cô. Cô mặc chiếc áo dài hoa rất đẹp. Tóc cô thẳng mượt thả đến ngang lưng. Cô đặt chiếc cặp đen lên bàn và cất tiếng dịu dàng: "Hôm nay có ai đóng tiền không?"

Đề: Tả con lợn nhà em
Con lợn nhà em đầu tròn như quả bóng da, người nó hình cái hộp các-tông còn cái đuôi thì giống cái chân chống xe máy!

Đề: Tả đêm giao thừa
Em bước ra sân để chuẩn bị thắp hương giao thừa. ánh trăng tròn vằng vặc soi rõ khu tập thể, làm những chiếc lá sáng lên loang loáng…

Đề: Tả con gà trống nhà em
Chú trống choai nhà em lớn nhanh như thổi, càng lớn chú càng giống gà mái... 

Thành Nam (Sưu tầm)


Cười bể bụng
c

Khi tình định chạm mặt nhau

Chàng trai gặp người bạn học trên phố cùng với một cô gái, anh ta hỏi với giọng nghiêm nghị: “Ai đây?”

Người bạn nói:

- Bạn gái tao.

Chàng trai:

- Tao không hỏi mày, tao đang hỏi vợ tao!!!

- !!!!!

Bố nó giàu, bố tôi nghèo

Có tỷ phú nọ đến một khách sạn và chọn phòng rẻ nhất.

Nhân viên lễ tân thấy thế rất ngạc nhiên hỏi:

- Thưa ông, sao ông lại chọn phòng rẻ nhất? Con trai ông đến đây thuê phòng toàn chọn phòng đắt nhất, đầy đủ tiện nghi nhất thôi.

- Ờ thì bố nó giàu, còn bố tôi thì nghèo!

- !!!!! 

 Có đáng để nuôi?   

Nhà sắp có khách, bà vợ hách dịch hỏi ông chồng: “Ông định mặc quần đùi để tiếp khách hay sao?”.

- Tôi muốn để mọi người đều biết, bà đã nuôi tôi thế nào! – Ông chồng hậm hực.

- Nếu vậy – bà vợ nói – ông hãy cởi nốt cả quần đùi ra, cho họ biết là ông có đáng để nuôi không.

 Sao không nói ngay từ đầu

Ông nọ nổi tiếng trong đám bạn bè là người tiết kiệm, kể cả trong lời nói.

Hôm ấy có một người phụ nữ ở công ty sản xuất đồ bếp đến gõ cửa xin gặp vợ ông để chào hàng, ông đáp rằng bà ấy không có ở nhà.

- Vậy tôi có thể chờ bà nhà được không ? – Người phụ nữ hỏi.

Người đàn ông đưa chị ta vào nhà và để chị ta ngồi chờ trong 3 tiếng đồng hồ. Cuối cùng, sốt ruột quá chị ta hỏi:

- Ông có thể cho biết bà nhà bây giờ ở đâu không?

- Bà ấy ở ngoài nghĩa trang – Người đàn ông trả lời.

- Thế bao giờ bà ấy về?

- Tôi không biết, bà ấy ở ngoài đó đã 11 năm rồi.

Mời các bạn xem tiếp: Cười bể bụng